Nguyễn Đức Nghĩa, kẻ đă cắt người yêu
cũ thành nhiều phần đă gửi đơn kháng cáo với nội
dung cho rằng ḿnh không phạm tội giết người với
t́nh tiết tăng nặng là thực hiện tội phạm một cách
man rợ.
 |
| Bị cáo Nghĩa tỏ ra
hối lỗi khi đứng trước vành móng ngựa. Ảnh:
Trang Dũng - CAND Online. |
Hơn một tháng trước, trong lời nói
cuối cùng tại phiên ṭa sơ thẩm, Nghĩa cũng cho rằng
ḿnh có chết cũng không thể bù đắp được tội lỗi đă
gây ra. Như vậy đă có một sự thay đổi hoàn toàn
trong nhận thức của kẻ sát nhân. Đó là một cố gắng
vô vọng, một chiến thuật hay sự sợ hăi khi phải đối
mắt với cái chết khiến con người trở nên bất chấp?
Dù là điều ǵ th́ cũng không c̣n
quan trọng. Bản án chỉ là khẳng định của pháp luật
về sự trả giá của Nghĩa trước hành vi của ḿnh. C̣n
thực ra Nghĩa đă chết khi cầm dao cắt cổ người con
gái đă từng yêu hắn và vừa có những khoảng khắc yêu
đương với hắn. Đó là cái chết của nhân tính.
Giờ đây, măi măi không c̣n một
sinh viên Nguyễn Đức Nghĩa hay một công dân Nguyễn
Đức Nghĩa mà chỉ c̣n kẻ giết người mang tên Nguyễn
Đức Nghĩa. Khi Nghĩa tước đoạt quyền được sống chính
đáng của người khác th́ cũng chính là lúc Nghĩa tước
đoạt quyền được sống của ḿnh. Đó là lẽ công bằng.
Tuy nhiên tại sao lại có sự thay
đổi ấy trong kẻ tội phạm dường như đă nhận thức được
tội lỗi của ḿnh? Dù ǵ Nghĩa cũng mới 26 tuổi. Ở
cái tuổi ấy tương lai mới chỉ bắt đầu. Những mơ ước,
những hoài băo của cuộc đời sẽ trở thành hiện thực
với lao động và những trải nghiệm khi con người bắt
đầu bước chân vào xă hội. Hơn nữa, dù có làm ǵ th́
trong gia đ́nh hắn vẫn được coi là một đứa con. Phải
chăng v́ thế cái ham sống lại thức dậy trong ḷng kẻ
thừa nhận ḿnh đáng ngàn lần chết?
Ông Nguyễn Đức Hùng, bố phạm nhân
cho rằng “bậc làm cha làm mẹ, ai cũng mong muốn con
được sống, dù chỉ một ngày”. Ông cũng nhấn mạnh rằng
nếu Nghĩa được sống để đền tội, để chuộc lỗi th́ đó
là điều rất tốt và là hạnh phúc lớn của bản thân
Nghĩa cũng như của gia đ́nh. Thế nào là sống khi
nhân tính đă chết? Hóa ra vẫn c̣n khả năng tồn tại
“hạnh phúc lớn”? Vậy có tồn tại hạnh phúc nào cho
nạn nhân và gia đ́nh không?
Trước đó, trong trả lời phỏng vấn
báo chí, ông Nguyễn Đức Hùng nói đă phân tích cho
con phải tận dụng hết các quyền lợi mà pháp luật
dành cho ḿnh, dù cơ hội là rất ít, có thể chỉ là
1/1.000 cơ hội sống sót, nhưng dù chỉ là 1 tia hy
vọng cũng phải tận dụng. Đă bao giờ khi Nghĩa c̣n có
thể là một con người, ông đă dạy Nghĩa dù chỉ có
1/1000 cơ hội làm việc đúng cũng phải làm không?
Xét cho cùng cuộc đời Nghĩa cũng
là một bi kịch giống như cuộc đời nạn nhân của
Nghĩa. Về mặt lô gic, một người được giáo dục tử tế
th́ không bao giờ ăn cắp ăn trộm chứ đừng nói đến
việc giết người. Nghĩa đă từng là sinh viên đại học.
Như thế “hàm lượng” giáo dục Nghĩa được thụ hưởng từ
xă hội hơn nhiều người khác. Vậy lỗ hổng nào trong
quá tŕnh giáo dục đă khiến Nghĩa có thể phạm tội
bệnh hoạn như vậy?
Khi Nghĩa b́nh tĩnh nói lời cuối
cùng trước ṭa sơ thẩm, mọi người đă nghĩ Nghĩa c̣n
chút ư thức về đạo đức khi biết hối hận. Giờ đây,
những nỗ lực cứu vớt của gia đ́nh Nghĩa đang xóa nốt
đi điều nhỏ nhoi ấy. Cái chết không đến từ bản án mà
từ chính nhận thức và hành động của con người